Từ xưa đến giờ, tôi vẫn nể phục bà

này đây, sau biết bao trăn trở rầy vò, mà suy cho cùng tất cả cũng đều từ ông mà ra, thì người bạn đời tao khang của ông, không một lời trách móc, không một giây một phút ngơi nghỉ, vẫn cặm cụi lo toan việc nhỏ việc lớn trong nhà, chỉ mong cho cái gia đình này không ngừng ấm no, không ngừng hạnh phúc. Hỏi rằng như thế thì còn có điều gì mà ông không tán thành, không nhất trí với bà, cho dù đó là những việc phải dời non lấp biển, đội đá vá trời?  Nghĩ vậy nên ông mới tỏ lòng ái ngại nói với vợ:

–    Có chuyện gì mà bà lại phải phân vân thế không biết? Từ xưa đến giờ, tôi vẫn nể phục bà ở cái tài suy tính cắt đặt mọi việc chóng vánh, mà lại đều đâu vào đấy. Lần này thấy bà phải đắn đo cất nhắc, đá mà cũng thấy đổ mồ hôi thế này, chắc là đã gặp phải chuyện  to tát đại sự lắm thì phải? Bà cứ cho tôi biết để vợ chồng cùng trao đổi, tôi sẵn lòng nghe lời bà đây.

–  Việc này bảo là to tát thì cũng là to tát, mà bảo là đại sự thì cũng là đại sự. Tôi chẳng nói ra chắc ông cũng đã đoán được, đấy chính là việc chồng con của con Huệ.

Ông Căn nhích người về phía vợ như thể muốn nghe cho rõ:

–  Việc chồng con của con Huệ?

–  Vâng! Thì ông tính, sau ngần ấy những việc tầy đình, nhà ta lúc này còn có việc gì là đại sự, là to tát hơn việc của nó?

–  Nhưng mà đầu đuôi xuôi ngược ra làm sao, bà nói lại tôi nghe cho rõ xem nào.

Sau phần mở đầu, đến đây bà Căn mới đi vào phần chính của bài thuyết trình:

–  Con Huệ nhà mình được nhờ vào hồng phúc của tổ tiên hai bên, mà càng lớn càng trở 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Ẩm thực hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://binhlockandlock.com

Reply