Tiếng mìn phá đá ùng ục vọng

Tiếng mìn phá đá ùng ục vọng từ bên trái dãy núi vôi. Bụi vẩn lên mù mịt. Khói lờ đờ thành dòng nghiêng lệch.

…Hôm qua máy bay Mỹ thả bao nhiêu sợi trắng đục xuống. Bố bảo đấy là nhiễu, tràng an complex Hiền ạ. Sau này Hiền cắp rổ rau vừng đẹp nhất trần đấy. Nhiễu này, nhiễu này, nhiễu này. Vô kể. Rồi bom nổ. Ông Tường chết, văng nửa người lên ngọn tre. Ðẹp nhỉ mẹ nhỉ?

Trăng đen, trăng đen sao mày dập dềnh trôi mãi không hết. Lông mày hoa mơ, mỏ mày khoằm nhọn. Bao giờ mày đi? Anh Hưng bảo chỉ thấy đen thôi. Ðen! Buồn cười nhỉ, nhỉ. Con rắn cạp nong trôi qua người tao thế là anh lấy chị Hiền nhỉ, nhỉ. Cần thì chọc tiết. Hiền kêu eng éc fortuner 2014 làm cây với đá run lên.

Im à?

Nhắm mắt uể oải trôi. Trôi chầm chậm.

Máy bay đấy! Xuống hầm đi.

Ðồng bào chú ý, đồng bào chú ý. Hiện nay máy bay địch cách thành phố ba mươi ki-lô-mét. Có cả Bên năm hai.

Thế rồi động đất. Mắt chó vàng như trăng. Bom nổ lách tách, lách tách từ mồm bố ghé vào miệng chén. Ông Tường chết văng, ông Thụy chạy bở hơi tai, mẹ thì ngủ. Máu thoi trang han quoc lênh láng thành nắng. Cây chết run, chết run, chết run.

Tính hắt hơi. Chim sẻ bay vù lên. Bà Liên dỏng tay canh chừng. Hiền tủm tỉm:

“Anh ấy trẻ con thật đấy!”

Bà Liên ngoắt lại:

“Sao hôm nay mày vui thế?”

Hiền cúi xuống đập. Bà Liên vẫn gặng. Hiền cắn môi:

“Con mơ.”

“Thấy gì?”

“Có ông đầu vàng rực.”

“Nó cười không?”

“Có!”

Bà Liên nhảy cẩng lên:

“Khốn. Thế mà cũng vui. Nó tán mày đấy!”

Hiền nổi da gà:

“Thật hả mẹ?”

“Ừ!” 

Reply