Dân làng nghề chài

Dân nhà nghề như các ông mà còn thế, thì làm sao người kinh doanh âm thực như tôi có thể khá hơn? – Kim Phượng bật cười – Tôi e ràng có hỏi lại mấy cô phục vụ thì cũng mất công dã tràng thôi.

  • Bà có thể giúp đỡ chúng tôi không? – Sam Flower tặc lưỡi.
  • Giúp đờ nhà chức trách luôn là bổn phận công dân – Kim Phượng nhún vai – Nhưng tôi làm được gì?
  • Đây là danh thiếp của tôi – Sam Flower chìa danh thiếp cho Kim Phượng – Khi nào có ai trong số hai người này đến đây, xin bà hãy gọi điện ngay cho tôi biết.
  • Chỉ thể thôi sao? – Kim Phượng hơi ngạc nhiên – Các ông không đề nghị tôi đặt máy nghe trộm trong phòng ăn của họ hay gắn camera lên ngực áo mấy cô phục vụ à?

  • Chi một cú điện thoại thôi, thưa bà – Sam lấc đầu – Chúng tôi không cần phải yêu cầu bà làm những việc mà bà vừa nói. Đơn giản vì chúng tôi biết là bà sẽ từ chối. Hơn nữa chúng ta ở thời nào rồi, đâu cần những biện pháp thô thiển ấy mà làm gì.

“Phong từng nói với mình về những micro định hướng. Có lẽ FBI cũng sẽ dùng thứ đó cho việc này” – Kim Phượng chớp nhẹ mi ‘mắt, thầm suy luận – “Nhưng mình có thể nào bán niềm tin của khách hàng với lý do cao cả là vỉ an ninh quốc gia cùa quê hương thứ hai hay không?”

Reply