Cũng tưởng chỉ nói vậy thôi, đâu dè sau hội nghị

Huyện. Đến phần báo cáo thực tế bổ sung, tới lượt mình, Ngàn xúc động cầm xấp giấy bước lên diễn chung cư 136 hồ tùng mậu đàn. Lần đầu đứng trước một hội nghị lớn như thế này, trong tâm trạng hồi hộp, Ngàn đọc bản báo cáo viết sẵn một cách khó khăn. Có cảm giác lời lẽ nói từ miệng là của ai đó lạ hoắc chớ không phải của mình. Bưng ly nước nhấp giọng mấy lần nhưng cổ Ngàn vẫn cứ nghẹt cứng lại.

– Không đọc trên giấy nữa! – Một người nào đó Ao phong nu từ bên dưới lên tiếng – Cháu cứ nói tự nhiên, có gì kể nấy!

Toát cả mồ hôi, nhưng nhờ câu nói ấy mà Ngàn trấn tĩnh lại. Mày làm sao vậy hả Ngàn? Có gì ghê gớm đâu… Đứng lặng trong giây lát rồi hít một hơi thật sâu, gạt tờ giấy qua bên, Ngàn bắt đầu kể…

Báo cáo miệng của Ngàn hóa ra được cả hội nghị vỗ tay hoan hô nhiệt exciter 150 liệt. Vào giờ giải lao, anh Tùng hớn hở dẫn đến chỗ Ngàn một người đàn ông cao lớn, râu quai nón mọc xanh rì quanh cằm.

– Đây là chú Tư Râu, cán bộ Khu ủy… – Anh Tùng giới thiệu.

– Cháu báo cáo hay lắm! – Ông Tư Râu tươi cười tiếp lời. – Vậy kỳ này chú muốn về An Nhuệ thăm bà con mình. Cháu thấy được chớ?

Nghe giọng nói, Ngàn nhận ra chính ông là người đã có lời khuyên cho mình lúc đứng trên diễn đàn. Tự nhiên cô thấy ông trở nên gần gũi.

– Chú giỡn chơi hay thiệt? – Ngàn hỏi lại.

– Sao giỡn? – Ông Tư Râu bật lên cười ha hả. – Nếu tình hình đúng như báo cáo của cháu thì sao chú không về. Hay định rút lời rồi?

– Dạ không! Chú Tư về, cháu xin bảo đảm…

Cũng tưởng chỉ nói vậy thôi, đâu dè sau hội nghị, anh Tùng giục Ngàn về An Nhuệ gấp chuẩn bị đón ông Tư Râu. 

Reply